Trang chủ » Đằng sau hình ảnh đứa bé trên chiếc xe đẩy của bà nội

Đằng sau hình ảnh đứa bé trên chiếc xe đẩy của bà nội

(Ngày đăng: 18-03-2020 09:22:01)
icon facebook   icon google plus  
Chắc hẳn bạn không thể không biết tới vụ án cướp xe chặt tay ở cầu Phú Mỹ. Đằng sau sự việc đáng căm phẫn ấy là cả một câu chuyện bi kịch của mẹ già và đứa cháu phải gửi trên chiếc xe đẩy hàng.

Mẹ già cùng với đứa cháu trên chiếc xe đẩy hàng là hình ảnh khi vụ án một người vụ phụ chữ bị chắt tay cướp xe SH táo tợn ở cầu Phú Mỹ. Nổi chuỗi bi kịch, hoàn cảnh, và nhiều đâu khổ của một người mẹ đã không kịp dạy con tới nới tới chốn.

Thật sự không hẳn thế. Năm 2008, khi người anh rể Tô Công Luân được mẹ và chị  đón về Bệnh viện Phan Rang nằm chờ chết, Hồ Duy Trúc mới 15 tuổi, học lớp 9 và vẫn còn là một thằng bé còi cọc, đen nhẻm. Năm sau, thi không đủ điểm vào trường công, nó học cấp III hệ bổ túc tại Trung tâm Giáo dục thường xuyên.

Những ngày đó, bà Út, ông Tùng  đã nhiều lần rầy la, ngăn cấm khi thấy Trúc hay giao du, chơi bời với Nguyễn Hoàng Phương, hơn Trúc 1 tuổi, con một gia đình buôn bán ở chợ Phan Rang. Tuy không có quan hệ, nhưng là người cũng buôn bán ở chợ này, ông bà quá biết, đã nghe  quá nhiều chuyện không hay về Phương và gia đình. Với bà, mầm tai họa đã bắt đầu lấp ló. Nhưng chính vào thời điểm trái tim người làm cha làm mẹ bắt  đầu cảm nhận được những sự bất an về đứa con trai thì nó đã thật sự  tuột khỏi tay họ.

Một lần, Trúc và Phương chở nhau bằng xe máy về nhà chị ruột là Hồ Thị Khánh Anh ở thôn Long Bình, bên kia sông Dinh ngủ qua đêm, cả hai thằng đã bị ông anh rể đuổi thẳng cổ, vì "xe đạp còn không có, lấy đâu ra xe máy, chỉ có ăn cắp". Trúc cãi "đó là xe của thằng Phương, tôi không ăn cắp". Quả là nó không ăn cắp, chỉ ăn…cướp.

Vì vụ chiếc xe này, sau này nó đã bị TAND TP Phan Rang - Tháp Chàm xử 7 năm tù. Nhưng trước khi bị phát hiện, Trúc đã kịp cùng bạn bỏ vào TP HCM tụ tập một băng cướp đông hơn, gây những vụ cướp táo tợn hơn mà đỉnh điểm là vụ chặt tay chị Nguyễn Thị Ngọc Thúy cướp xe SH trên cầu Phú Mỹ, do chính Hồ Duy Trúc thực hiện

Nhà bà Út thuộc dạng nghèo nhất trong số những gia đình nghèo ở đường Ngô Quyền, phường Mỹ Hương, TP Phan Rang - Tháp Chàm. Cái nghèo đó cứ tăng dần, khi mỗi năm, xe trái cây bán dạo của ông bà lại phải nhận thêm vài ba đứa cháu ngoại bị cha bỏ rơi, mẹ đi làm ăn xa ném lại. Ngày thằng Trúc ra tòa nhận án tử hình, khốn quẫn lại càng khốn quẫn, không hiểu sao gia đình bà Út lại được "nâng bậc" lên diện hộ…cận nghèo.

Hồi TAND TP HCM chuẩn bị xét xử sơ thẩm, mấy tháng liền ông Tùng, bà Út và những cô con gái cứ vào ra TP HCM liên tục. Trước và sau ngày tòa xử, cho đến tận 20 tháng Chạp, không có tiền thuê nhà trọ gia  đình bà vẫn liên tục vạ vật ở Công viên 23-9. Đó là cách duy nhất để họ  được ở gần thằng con đã bị tuyên án tử. Mỗi lần nghe tiếng còi hụ của xe cảnh sát, cả nhà lại nháo nhác, trái tim co thắt như nhảy khỏi lồng ngực, nơm nớp lo đó là tiếng còi xe chở thằng Trúc ra trường bắn, bất kể  tiếng còi xe đến và đi  từ  những hướng nào.

Bà mẹ khốn khổ ấy đã thật sự kinh hoàng khi biết được những tội lỗi mà con mình gây ra. Nhưng cho dù như thế nào, nó vẫn là con trai bà. Phiên sơ thẩm, nghe  tòa tuyên án tử hình cho Hồ Duy Trúc, bà và những cô con gái  đi cùng đã gào thét, lăn lộn ngay giữa sân tòa và cố nhào vào xe chở phạm nhân để níu lại đứa con. Ít học, hiểu biết thấp, bà Út cứ đinh ninh rằng tòa tuyên xong là người ta sẽ lôi Trúc ra bắn, không hề biết chuyện nó còn được quyền kháng cáo, còn phiên phúc thẩm.

Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, bà đã không ngần ngại xô đẩy phóng viên và gạt phăng những ống kính máy ảnh đang cố chĩa sát vào mặt, tạo nên một cảnh tượng phản cảm và dễ gây phẫn nộ. Sau này bà Út  đã nhiều lần tỏ ra hối hận vì đã manh động. Nhưng bà nhất mực phản đối việc báo chí cho rằng bà đã ném đá vào tòa, vào chủ tọa phiên tòa, cũng phản đối cáo buộc cho rằng bà đã đưa người xông vào tòa hành hung luật sư Đỗ Bình - luật sư bào chữa chỉ định của Hồ Duy Trúc trong phiên sơ thẩm. Bà bảo: "Ở Tòa đá đâu ra mà ném?".

Nửa tháng trước phiên xử phúc thẩm, cùng với chúng tôi, bà  Út đã có dịp gặp lại luật sư Đỗ Bình ngay trước cửa TAND TP HCM. Luật sư Bình cũng đã xác nhận nhóm nam thanh niên có hành vi hành hung đe dọa ông là thân nhân của bị cáo khác, không phải "người nhà bà Út" như vài tờ báo từng khẳng định mà không cần kiểm chứng.

Trong những lần tiếp xúc với chúng tôi, bà Út thường hay gạt nước mắt vì xót xa cho thân phận của bé Bầu, tên thường gọi của Hằng, cô vợ không hôn thú của Hồ Duy Trúc. Đời Hằng cũng khổ không kém gì đời bà. Nhà cô ở ngã ba Cây Dừa, Phan Rang, cách nhà bà không xa lắm. Mấy năm trước, mẹ Hằng bị tai nạn giao thông, chết tại chỗ. Người cha lãng trí làm nghề bán bong bóng dạo không đủ sức nuôi 3 đứa con dại tiếp tục ăn học. Hai người anh trai được một người cậu đem về nuôi. Hằng ở với cha, cũng kiếm sống bằng nghề bán bong bóng dạo.

Quen Hồ Duy Trúc, cô đã theo Trúc vào TP HCM sống chung  một thời gian. Biết mình mang thai, cô quay lại Phan Rang. Mình Trúc ở lại, chỉ sau mấy tháng đã cùng băng nhóm gây liền 15 vụ cướp ghê rợn và bị bắt. Ngày Trúc ra tòa, Hằng và đứa con nhỏ bị bảo vệ ngăn lại, không cho vào nên cô chỉ thoáng được thấy mặt chồng hai lần lúc được dẫn vào dẫn ra, thấy từ xa. Mặc kệ bà mẹ trẻ nước mắt ràn rụa, thằng bé Hồ Duy Lưu, mới hơn 3 tháng tuổi vẫn toét miệng cười. Nó  chỉ khóc ré lên vì bị rang nắng lâu, nóng  nực, tuyệt nhiên không vì nỗi khổ tâm chưa được thấy mặt cha!

Vài ngay sau đó, ẵm theo bé Hồ Duy Lưu, Hằng đã được Hồ Thị Khánh Minh, chị chồng dẫn đến một số tòa soạn báo để thay chồng nói lời xin lỗi gửi đến các gia đình nạn nhân. Còn quá trẻ, cô chưa biết gì nhiều trong cách ứng xử, run bần bật khi bước ngập ngừng vào các tòa soạn và hầu như chỉ biết khóc khi ai đó hỏi thăm. Mọi giao tiếp, Khánh Minh phải thay em dâu lo tất. Chỉ hơn 5 năm sau ngày mất chồng, Hồ Thị Khánh Minh từ một cô  gái trẻ trung căng tràn sức  sống đã hóa thành  một thiếu phụ gầy gò xơ xác.

Ngoài trách nhiệm và quan hệ máu mủ với em trai, Minh còn làm việc đó vì sự xót xa, cảm thương thật sự với cô em dâu chưa làm hôn thú, bởi cũng như Minh hơn 5 trước, Hằng vẫn chỉ là một bà mẹ trẻ con sắp mất chồng, thương một đứa trẻ vừa chào đời đã có thể không bao giờ còn cơ hội được nhìn thấy mặt cha. Cô bảo:  "Mẹ con nó cũng khổ có kém gì mẹ con em ngày trước. Thằng em em gây ra tội lỗi, chứ mẹ con nó thì có tội tình gì".

Lang thang ở Công viên 23-9 đến tận ngày đưa ông Táo về trời, bà Út, ông Tùng và những đứa con mới quay về Phan Rang. Mấy ngày tết, bà Út vẫn bày hoa quả ra lề đường bán, dù chẳng có mấy người mua. Hằng gửi cháu lại trên xe đẩy hàng  của bà nội, còn mình thì tìm vào hội chợ bán bong bóng, tối về còng queo ôm con trong lòng cái xe ba gác chở trái cây nhỏ xíu. Năm nay, Ninh Thuận không  khô hạn  nhưng trời rất lạnh, những luống hoa trồng bán tết của gia đình bà Út thiếu tay chăm sóc đã không chịu nở, chẳng bán được bông nào. Những luống layơn, vạn thọ, thay vì được đặt đúng chỗ trên bàn thờ các gia đình, đem lại cho người trồng hoa một ít thu nhập thì đến  mùng 4 tết, gia đình bà Út đành đoạn phải cắt bỏ cho bò ăn, cất lại phận mình nỗi lo ngay ngáy về công nợ tiền phân, tiền giống.

Mùng 6 tết, dưới sự dẫn đường của đứa cháu ngoại 11 tuổi, bỏ học từ lớp 1, bà Út quay vào TP HCM tìm mọi cách có thể nhằm xin ân giảm cho Hồ Duy Trúc. Cùng với luật sư Lê Vi, bà Út, ông Tùng và mẹ con Hằng đã nhiều lần tìm đến nhà chị Ngọc Thúy - nạn nhân bị chặt tay để xin tạ lỗi, xin được bồi thường. Ban đầu, gia đình chị Thúy không chịu tiếp, không muốn nghe thân nhân bị hại giãi bày gì thêm. Chị Thúy sau khi chịu thương tật vĩnh viễn 47% vì vết chém do Hồ Duy Trúc  gây nên, sức khỏe đã giảm sút, mất việc, hạnh phúc gia đình cũng tan vỡ…

Đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, gia đình chị không muốn nhìn thấy bóng dáng của những người liên quan đến kẻ đã gây nên bi kịch  cho gia đình họ. Nhưng cuối cùng, những người đã ở tận cùng nỗi đau cũng thật sự có sự  cảm thông với nỗi  đau của người khác, cho dù phía bên kia chính là gia đình thủ phạm.

Ngày 20/3, chỉ 4 ngày trước phiên phúc thẩm, gia đình chị Thúy đã đồng ý nhận 20 triệu đồng bồi thường một phần thiệt hại từ gia đình Hồ Duy Trúc và viết giấy xin tòa giảm tội cho Hồ Duy Trúc. Số tiền đó, bà Út chạy vạy mãi mới vay nóng được 15 triệu, luật sư Lê Vi, vừa nhận bào chữa miễn phí cho Hồ Duy Trúc, vừa góp thêm cho bà 5 triệu đồng vào số tiền đền bù.

Ở Phan Rang, căn nhà xiêu vẹo ở đường Ngô Quyền của ông Tùng, bà Út đã treo biển rao bán từ trước tết. Có người khuyên đừng bán nhà, bởi có bán được cũng không đủ tiền đền bù cho nạn nhân, mà bán rồi thì hai vợ chồng già, mấy đứa con và 12 đứa cháu (con số hiện tại đang ở với ông bà) sẽ sống vào đâu? Ông Tùng bà Út không nghe. Con dại cái mang, chuyện xin giảm án là một chuyện, còn con mình gây hại thì phải đền bù cho người ta, không có tiền tất phải bán nhà. Nhưng rồi rao mãi cũng chẳng bán được. Cũng có vài người đến hỏi, nhưng khi biết  nguyên nhân gia chủ phải bán nhà, họ đều lặng lẽ bỏ đi, không trả giá. Không ai muốn khởi đầu đời sống mới của họ ở một nơi đã bị coi là đất dữ!

Ở phiên phúc thẩm  hôm 24/3 vừa qua, mẹ con Hằng cũng như toàn bộ gia đình, thân nhân các bị cáo đều không được vào tòa (đề phòng những hành vi manh động như tại phiên sơ thẩm). Tòa đã chấp thuận những tình tiết mới mà luật sư đưa ra trong phần bào chữa cho Hồ Duy Trúc như đã khắc phục một phần hậu quả, được bị hại bãi nại xin giảm tội và còn có mẹ già, con nhỏ… song cho rằng những tình tiết ấy vẫn quá nhẹ để bị cáo có thể được giảm nhẹ hình phạt.

Khác với phiên sơ thẩm, khi nghe tòa tuyên y án tử hình, bà Trần Thị Út đã đứng chết lặng, mãi sau mới khóc được. Ông Hồ Duy Tùng thì nấc lên, chỉ nói được vài câu xin lỗi với báo giới đã vội giấu mặt vào giữa hai vạt áo khóc rung cả bờ vai. Gửi con trai cho người khác trông hộ, Hằng vợ Trúc cố nhoài người để ngóng tìm chồng, nghe tin tòa y án, cô ngã quị và ngất xỉu…

Một bản án nặng, nhưng đúng người  đúng tội, được dư luận đồng tình. Chỉ có  mức án nặng nhất mới có cơ may làm giảm đi nỗi kinh hoàng của những người dân lương thiện và của dư luận, sau một thời gian  phải chứng kiến và sống trong nỗi ám ảnh hãi hùng. Cũng nhiều người biết chuyện, xót thương cho nỗi đau mất con của gia đình bà Út nhưng cũng đành tặc lưỡi đồng tình với bản án nghiêm khắc bởi nó phù hợp với cả công lý lạnh lùng lẫn công tâm đang sôi sục.

Án đã tuyên, kẻ gây tội Hồ Duy Trúc nếu không được Chủ tịch nước ân giảm rồi sẽ phải đền tội. Nhưng gánh chịu bản án ấy, dai dẳng hơn, sẽ là những người thân của Trúc, là những người vô tội đã phải gánh chịu  quá nhiều bất hạnh.

Không biết, bi kịch này họ sẽ vượt qua bằng cách nào khi gia đình ấy ngoài hai ông bà già đã sức tàn  lực kiệt, ngoài 9 cô gái với những cuộc hôn nhân không bền vững còn có thêm 26 đứa cháu mà một nửa trong số đó đang chen chúc, xô đẩy nhau trong một chiếc xe ba gác bán hàng rong. Đó mới đích thực là những mùa hoa không nở. Năm 2007, trời hạn sông Dinh trơ đáy, mùa hoa tết thiếu nước héo tàn, gián tiếp trở thành nguyên  nhân đẩy vợ chồng Tô Công Luân - Khánh Minh vào bi kịch tận cùng là cái chết  đau đớn. Sáu năm sau, sông Dinh nước ngọt căng đầy, nhưng thời tiết giở chứng, những vạt hoa tết của gia đình ấy cũng không khai hoa kịp đón tết, chỉ có thêm một thành viên trong gia đình đó đang phải đến gần cái chết.

Lớn lên trong bi kịch, Hồ Duy Trúc đã gây ra bi kịch kinh hoàng cho người khác và tự chuốc thêm  bi kịch cho bản thân và gia đình. Sông còn có lúc đầy lúc cạn, nhưng đâu đó vẫn có những phận người "trời đuổi cùng đường", khánh kiệt cả giấc mơ và không cơ may nào để thoát ra.

Duy nhất có một điều an ủi: Ở Phan Rang, luật sư Lê Vi đồng thời cũng là chủ của một trường mầm non đang nuôi dưỡng 10  đứa trẻ mồ côi. Sau phiên bào chữa miễn phí không thành công trong việc cứu thân chủ khỏi tội chết, vị luật sư đã quyết định sẽ sẵn sàng đón nhận bé Hồ Duy Lưu, con trai tử tội Hồ Duy Trúc về nuôi dưỡng, nếu gia đình đồng ý!