SÁNG TẠO VUI

Thông tin doanh nghiệp

RSS
  • Chia sẻ
  • Cái chết không lường trước được của lũ chuột

Cái chết không lường trước được của lũ chuột

Đó là một chuyện thật bi thảm, chí ít đối với tôi, vì với con người thì câu chuyện tôi sắp kể đây sẽ là chuyện vui không có gì sánh bằng. Con người đã dựng nên một cái bẫy quá tinh vi và lũ chuột vô tư nhảy vào trong trạng thái không chút mảy may suy tính, không hề hay rằng “sai một li, đi một dặm”.

 

Chuyện là thế này, tôi chỉ có thể kể ngắn gọn thôi, vì cũng chẳng còn bao nhiêu sức lực nữa. Bạn biết không, tôi vốn là một chú chuột lão luyện. Tôi nói vậy không hề ngoa đâu, vì tôi đã sống được mấy năm rồi mà chưa bị dính bẫy một lần nào cả. Nào là bã chuột, bẫy chuột, keo dính chuột con người bày ra để đối phó với những hành động phá phách của tôi, tôi đều sớm nhận ra và tránh được hoàn toàn, còn đồng bọn của tôi thì vô số đứa đã phải bỏ mạng vì những thứ tầm thường ấy.

“Thật là một lũ vô dụng!”_Tôi đã nghĩ như vậy, đối với những đứa bạn đã ra đi mãi mãi, và đối với cả loài người đang cố gắng tiêu diệt chúng kia. Cho đến một ngày, cụ thể là buổi chiều ngày hôm kia, tôi mới biết loài người không hề đơn giản. Hôm ấy, khi tôi đang cố gắng lục lọi trong bếp một gia đình nọ tìm đồ ăn thì phát hiện ra dưới gầm bếp ga có cái gì đó. Mùi thơm của nó đã hấp dẫn tôi khiến tôi không thể cưỡng lại được mà chạy ngay tới. Đến gần, tôi quan sát thấy những viên tròn tròn màu xanh, và khi ở gần thì mùi thơm của nó lại càng hấp dẫn hơn khiến tôi chỉ muốn ăn ngay. Nhưng với bản năng sinh tồn vốn có, tôi bắt bản thân phải bình tĩnh để suy nghĩ, xem rút cuộc những viên xanh xanh ngay trước mặt là gì.

Bã chuột? Không phải. Bẫy chuột? Chẳng có cái bẫy nào cả. Keo dính chuột? Chắc chắn là không, mắt thường cũng có thể thấy được. Vậy thì là gì đây? Tôi cứ nghĩ hoài, rồi chợt “À” một tiếng. “Chỉ có thể là thức ăn cho chó hoặc mèo”_Tôi tự khẳng định rồi ngay lập tức ăn lấy ăn để, nhưng tiếc là chỉ có vài viên thôi. Sau khi ăn vài tiếng, người tôi bỗng có dấu hiệu lạ, đau bụng và mệt mỏi đến bất thường. Tôi chợt có linh cảm chẳng lành.

Và lúc này, khoảnh khắc sắp chút hơi thở cuối cùng bên một vũng nước nhỏ (tôi đã ngỡ nguồn nước có thể giải độc tố, nên mới ráng bò đến đây), tôi mới hay linh cảm của mình là đúng, tôi đã mắc bẫy của con người. Chính những viên xanh xanh tôi không biết rõ tên gọi đã khiến tôi ra nông nỗi thế này. Rồi đột nhiên tôi nghe thấy tiếng ai đó nói chuyện, hình như họ nói gì đó có liên quan đến chuột thì phải, tôi cố dõng tai nghe, sau cùng tôi nghe được câu: “Nhờ thuốc diệt chuột mà vườn nhà mình bây giờ chẳng còn bóng dáng con chuột nào dám lai vãng nữa”.

Thế là tôi đã biết, những thứ mà tôi nghĩ là thức ăn cho vật nuôi chính là thuốc diệt chuột, chiêu bài của loài người để tiêu diệt tôi cùng đồng bọn của tôi. Tôi chết, nhưng tôi thề sẽ hận cái thứ thuốc diệt chuột ấy đến kiếp sau.